“Em không cho anh gần em, anh đi tìm cô khác, thiếu gì. Hôm nay nhé, anh “chơi” một em nuột nà…”. Oanh khóc ngất khi nghe chồng hồn nhiên kể việc mình “chơi gái”…
Đang mang thai đứa con thứ 2, vì sợ chuyện sinh hoạt vợ chồng ảnh hưởng không tốt tới em bé trong bụng nên Mai “cấm vận” chồng hoàn toàn. Mỗi lần chồng tìm cách mon men tới gần vợ là Mai lại tìm mọi cách thủ thỉ vào tai chồng những lời hứa bù đắp sau khi sinh con xong. Biết không thể đòi hỏi được gì khi vợ đưa ra lí do hết sức hợp lí, Minh – chồng Mai không có cách nào khác là buộc phải ậm ừ tuân theo lệnh vợ.
Cứ tưởng thái độ mềm dẻo, khéo léo của mình đã làm chồng hài lòng, cảm thông và “yên phận” chịu kiêng cữ “chay tịnh” trong suốt thời gian vợ bầu. Thấy chồng dạo này không còn mon men sấn tới bên vợ như dạo trước nữa, chị Mai một phần cảm ơn chồng vì chịu khó chiều vợ và đôi khi cũng thấy tội nghiệp, áy náy vớ chồng vì không thể làm thỏa mãn nhu cầu đàn ông của anh khi đang độ sung sức thế kia.
Để bù đắp cho chồng khoản bị “cấm vận”, chị “thả lỏng” chồng hơn để anh giao du với bạn bè cho khỏa lấp, quên đi nhu cầu sinh lí hằng ngày của mình, thậm chí nhiều hôm thấy chồng ngồi nhà thui thủi đọc báo buổi tối, chị lại khuyến khích chồng ra ngoài gặp gỡ, trò chuyện với bạn bè cho thoải mái rồi về ngủ. Một vài lần rồi chồng Mai cũng nhanh chóng có thói quen đi sớm, về muộn, thi thoảng lại nhậu nhẹt đến tận khuya loạng choạng về nhà cười với vợ trong men say chếnh choáng rồi lăn vật ra giường ngủ đến tận sáng hôm sau, không có nhu cầu đòi hỏi “chuyện ấy”. Chính bởi vậy mà ít nhiều Mai không hề bức xúc với chuyện nhậu nhẹt của chồng, vẫn để chồng tự do đi về và cho tới một hôm.
Rầu rĩ, khóc ngất khi chồng rất hồn nhiên kể chuyện mình "chơi gái" (Ảnh minh họa)